Nguồn
: Internet
.
Cậu bé vô gia cư thường xuyên gạt
tiền cơm của chủ quán, cho đến khi hành vi đó bị con trai bà chủ phát giác ra.
Câu chuyện về cậu bé ngày nào, 20 năm sau đó khiến nhiều người xúc động.
Vào một ngày nọ, sau khi hết giờ lên
lớp và trở về văn phòng, bác bảo vệ chạy đến và đưa cho tôi một số tiền cùng
hóa đơn thanh toán. Số tiền ấy tương đương với cả chục triệu đồng tiền nợ của
gia đình tôi… Tôi bần thần hết nửa ngày.
Thật là kỳ lạ, tôi không tài nào nhớ
được tôi có cho ai mượn số tiền lớn đến thế. Nhìn vào chỗ tên người gửi, thấy
đề là “Cậu bé ăn xin của 20 năm trước”… mọi ký ức lại ùa về trong phút chốc.
Tôi tự hỏi, chẳng lẽ đích thị là cậu bé ăn mày năm đó sao?
Hổi tưởng lại 20 năm trước, lúc ấy
mẹ tôi vẫn còn đang là người bán cơm hộp cho học sinh ở cổng một ngôi trường.
Bà cảm thấy những đứa bé học sinh rất khổ và tội nghiệp nên luôn làm những hộp
cơm ngon hơn mà chỉ bán với giá rẻ bèo. Vì thế học sinh đến mua cơm ngày một
đông đúc.
Tôi lúc đó chỉ vừa mới tốt nghiệp
đại học, đang trong lúc rảnh rỗi chờ phân công tác, tôi ra phụ mẹ đứng bán cơm.
Có một lần đang mải phục vụ cho những em học sinh ngay tầm chúng tan học, tôi
bỗng cảm thấy dường như có ai đó đi ngang qua đụng phải mình.
Một cậu bé đoán chừng 10 tuổi, trên
người mặc bộ quần áo mỏng manh, rách te tua, trong khi lúc ấy trời đã bắt đầu
vào đông, lạnh tê tái.
Dường như đã rất quen thuộc, mẹ tôi
ngay lập tức mỉm cười và đưa cho cậu bé một hộp cơm. Không đợi tôi nhắc nhở,
cậu bé vội vàng giật lấy hộp cơm, sau đó ném 1 tờ tiền vào thùng và chạy mất.
Một cậu học sinh đứng bên cạnh tức
giận: “Thằng ăn mày này toàn lừa tiền cơm, rất nhiều lần đều như vậy, nếu lần
sau còn thế thì phải dạy cho nó một trận!”.
Tôi ngạc nhiên kiểm tra lại hộp
tiền, thì thấy quả thực là cậu bé chỉ đưa có 1 tờ 200 đồng.
Khi tôi bảo với mẹ là bà sao lại sơ
ý như thế, bà nói với tôi: “Mẹ biết mỗi lần thằng bé chỉ bỏ vào đó 1 tờ 200
đồng. Chỉ có điều ta cũng nên giữ đạo nghĩa. Đứa trẻ này đã mất cả cha lẫn mẹ,
rất đáng thương, mẹ cũng chỉ có thể giúp nó đến như vậy.”
Tôi phản bác lại ngay: “Mẹ thật quá
hồ đồ, đây mà là giúp cậu ta sao?”. Nhưng tôi chưa kịp “phản biện hết ý” thì đã
bị mẹ mắng và bảo tôi thôi đi.
Tôi ý thức được rằng dù có nói gì cũng
vô dụng, mẹ tôi suốt ngày chỉ biết niệm Phật, chỉ một lòng muốn giúp người khác
chút ít nhưng lại không nghĩ sâu xa hơn. Thế là tôi đột nhiên lóe lên một suy
nghĩ “tôi phải xử lý thật tốt chuyện này mới được”.
Hôm sau đó, cậu bé ăn xin vẫn tới
như thường. Cậu ta vẫn chực được giành lấy hộp cơm như những lần trước, điệu bộ
rất vội vàng và vừa chuẩn bị ném tiền vào thùng. Ngay lúc đó tôi bất thình lình
nắm lấy tay cậu… tờ 2oođ rơi xuống đất.
Lúc đó tất cả mọi người đều quay lại
nhìn, điều đó khiến cho cậu bé vô cùng bối rối, cả xấu hổ, và dường như chỉ
chực khóc. Tôi nhìn cậu bé vừa cười vừa nói: “Mua như vậy thì không đủ ăn đâu!
Em cứ lấy cơm đi, phần còn thiếu sau này hãy trả”. Nói xong tôi buông tay cậu
bé ra.
Cậu bé nhìn tôi ánh mắt sợ hãi cầm
hộp cơm, đáy mắt ánh lên vẻ nghi hoặc. Tôi lại nói với cậu: “Đi đi, anh biết rõ
em nhất định sẽ trả! Nhớ nhé! Sau này phải trả cả vốn lẫn lãi!”
Cậu bé suy nghĩ khá lâu, rồi sau đó
im lặng quay người, bước đi từng bước từng bước một, cậu không còn chạy hớt ha
hớt hải như trước.
Kể từ sau đó, cậu vẫn thường xuyên
đến quán của mẹ tôi ăn, và để lại tờ 200 đồng…
Đang đắm chìm trong dòng ký ức thì
bác bảo vệ lại vội vã quay lại: “Tôi quên! Còn một phong thư nữa!”
Tôi vội vội vàng vàng mở nó ra xem.
Trong phong thư viết rằng:
“Tôi cuối cùng đã tìm được địa chỉ
của anh. Suốt bao năm tìm kiếm, tôi mới có thể đem tiền trả lại, mới có thể
hoàn lại ân tình 20 năm về trước.
Lúc đó tôi đã lang thang khắp nơi,
thường xuyên chịu đói rét. Một lần tôi tới cổng trường học giả vờ mua một hộp
cơm. Tôi ném thử tờ 200 đồng vào hộp rồi nói xin mua cơm.
Lúc đó tôi nghĩ, dù có bị phát hiện
đi nữa thì dì bán cơm cũng rất hiền lành, sẽ không trừng phạt tôi. Nhưng dì
cũng không phát hiện ra, tủm tỉm cười rồi đưa tôi một hộp.
Sau đó tôi bắt đầu dựa vào thủ đoạn
và mánh khóe để có được bữa ăn. Tôi cảm thấy người tốt trong xã hội rất dễ bị
lừa. Tôi thường xuyên nói dối, và trộm đồ trong hành lang, còn định trộm cả
trong cửa hàng nữa.
Lần đó khi bị anh tóm lấy, tôi đã
nghĩ mình vậy là xong rồi, bị đánh rồi. Nhưng tôi đã không phải chịu trận đòn
nào, mà lại còn được anh thả đi.
Những lời nói của anh đã bảo vệ danh
dự cho tôi, khơi dậy trong tôi mong muốn làm người tốt thực sự. Trong những năm
sau này, mỗi khi nhớ đến ánh mắt của anh, tôi lại có thể tránh xa những điều
xấu.
Và dù phải tìm kiếm khắp nơi, dù
phải đi bao xa, mất bao nhiêu thời gian, tôi vẫn muốn hoàn thành lời hẹn ước
cũ.”
Và sự thay đổi của cậu cuối cùng đã
được đền đáp xứng đáng…
“Một ngày nọ, khi nhìn thấy tôi ngồi
co ro vì giá rét, một phụ nữ đã trở về nhà mang cho tôi mấy chiếc áo.
Sau đó tôi phát hiện trong túi áo có
rất nhiều tiền. Lúc đó tôi rất đói, rất muốn giữ lại số tiền này, nhưng ánh mắt
của anh lại hiện lên làm tôi thay đổi ý nghĩ.
Tôi phải mất cả ngày mới tìm được
nhà người phụ nữ nọ. Hai vợ chồng họ đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi tới
trả lại tiền.
Họ khóc nức nở ôm tôi vào lòng, rồi
liên tục nói tôi là đứa trẻ tốt. Khi đó con gái hai vợ chồng vừa bị bệnh mà qua
đời, tôi may mắn trở thành con nuôi của họ.
Cuộc sống từ đó trở nên tốt hơn, tôi
được cha mẹ nuôi thương yêu hết mực, được đi học. Giờ tôi đã trở thành giáo
viên…”
Quả nhiên đúng là cậu bé đó! Một
niềm vui ấm áp lan tỏa. Tôi chợt cảm thấy thật là may mắn vì đã không vô tình
hủy hoại một con người. Cậu bé ăn mày năm xưa đã học được đức tính thành thật
ngay thẳng, vì vậy mà đã vô tình gặp được một gia đình tốt.
Thỉnh thoảng, chỉ một câu nói vô
tình thốt ra lại có thể làm thay đổi cuộc đời của một con người. Đôi lúc, chỉ
có lòng tốt và sự hiền lành nhân nhượng thôi thì vẫn chưa đủ. Và có đôi khi,
cuộc sống sẽ mở ra cho người ta một cánh cửa mới, yên lành và bình ổn hơn vào
một lúc bất chợt ta vô tình nhất!
Giờ đây khi đứng trên bục giảng,
chắc hẳn rằng cậu bé ăn mày năm nào giờ đây sẽ nói với học sinh của mình rằng:
“Chỉ có thành thật mới mang lại hạnh phúc!”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét